THỜI GIAN LÀ VÀNG

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Tài nguyên dạy học

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Nghiêm Đức Hữu)
    • (Nguyễn Văn Thắng)
    • (Mai Thị Hạnh)
    • (Thịnh Thị Nghĩa)

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    IMG_0951.jpg IMG_0938.jpg IMG_0940.jpg IMG_0942.jpg IMG_0934.jpg IMG_0945.jpg IMG_05241.jpg IMG_05231.jpg IMG_05162.jpg IMG_0510.jpg IMG_0503.jpg IMG_04961.jpg IMG_0471.jpg IMG_0494.jpg IMG_0479.jpg IMG_0459.jpg IMG_0346.jpg IMG_0360.jpg IMG_0374.jpg IMG_0352.jpg

    Sắp xếp dữ liệu

    TỔ QUỐC TÔI

    Gốc > PHÂN TÍCH TÁC PHẨM VĂN HỌC! >

    Bình thơ: Chiếc lá đầu tiên

     

    Những cảm xúc trong trẻo nhất trong thơ thường được nhà thơ viết trong những tháng năm đẹp nhất đời người - tuổi học trò. Bài thơ Chiếc lá đầu tiên của nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm là một thí dụ. Xin gửi đến các bạn yêu thơ bài thơ này qua lời bình của cây bút trẻ Lam Điền. (Nhà thơ Lê Minh Quốc)

     

    Chiếc lá đầu tiên

     

    Binh tho Chiec la dau tien
    Ảnh: Đòan Đức Minh
    Em thấy không, tất cả đã xa rồi
    Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
    Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
    Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say


    Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
    Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
    Con ve tiên tri vô tâm báo trước
    Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

    Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
    Lời hát đầu xin hát về trường cũ
    Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
    Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm

    Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
    Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
    Ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế
    Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

    "Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi,
    Với lại bảy chú lùn rất quấy"
    "Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
    (Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

    Những chuyện năm nao những chuyện năm nào
    Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
    Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
    Trên trán thầy tóc chớ bạc thêm

    Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
    Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
    Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
    Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

    Em đã yêu anh, anh đã xa rời
    Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
    Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
    Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.

    HOÀNG NHUẬN CẦM

    (Trích trong tập Súc sắc mùa thu-NXB Hội Nhà Văn - 1992)

    Bình thơ:

    Trong veo mắt hạ

    Có một nỗi bồi hồi khi bắt gặp tiếng ve. Thành phố với những hàng me, những chiều công viên nhàn nhạt nắng, bất chợt nghe tiếng ngân dài như khản giọng, mới hay rằng mùa hạ bắt đầu sang. Tuổi học trò ngày xưa ùa về như lật gấp từng trang, từng trang nhật ký xếp đầy những xinh tươi bè bạn. Trong chuỗi ký ức dài bừng lên những ánh nhìn trong sáng. Một dải sáng diệu kỳ - ánh mắt tuổi học sinh.

    Có một bàn tay chìa ra với mình: kìa tiếng ve bắt đầu trở về rồi đó, có nhớ bài thơ lúc ra trường, bạn bồi hồi bày tỏ... Ừ có một bài thơ sâu lắng tận bây giờ. Ngày ấy tụi mình khoan khoái những vần thơ, ru giấc ngủ tuổi học trò mỏng mảnh, những vần thơ có tiếng ve sầu lanh lảnh, có chiếc lá đầu tiên, có bạn, có trường. Tất cả đều là những khoảnh khắc thân thương, dẫu không biết Hoàng Nhuận Cầm là ai cũng trầm trồ ngưỡng mộ: chắc ngày xưa nhà thơ cũng... học trò nhí nhố, mà sao trải vào thơ những xúc động vô ngần.

    Những cảm xúc trong thơ rất thực, rất gần. Những tán me xanh, trái bàng, hoa súng, lũ học trò vui đùa liếng thoắng... trong thời khắc ra trường, còn phảng phất một tình yêu. Thơ kiệm lời, nhưng nói biết bao nhiêu, bởi con chữ như khía vào cảm xúc, khẽ khàng thôi, mà sâu rất mực, và tha thiết thân thương, câu chữ cũng hóa mềm: Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em; nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ; ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế; bạn có nhớ trường nhớ lớp, nhớ tên tôi?

    Rồi tháng năm sang, mùa hạ sang, cây bàng xanh trái, nhớ khung cảnh bạn bè, trường lớp, mùa thi. Nhớ tiếng còi tàu bạn tiễn mình đi. Nhớ ánh mắt trong veo của một thời giờ không tìm thấy được. Mỗi lúc nhớ nhau, lại thầm gọi lời thơ hôm trước: "Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi...".

    LAM ĐIỀN


    Nhắn tin cho tác giả
    Nghiem Duc Huu @ 17:50 19/11/2012
    Số lượt xem: 1497
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến